|
Cô à! Cô nói đúng, cuộc sống luôn đầy những bất ngờ mà không ai có thể biết trước được và cô biết không sự bất ngờ ấy hôm nay đã đến với em. Chẳng biết vô tình hay là sự sắp xếp hữu ý của cuộc sống mà hôm nay em lại đọc được những dòng tâm sự này của những người cũng giống như em. Họ cũng có một tình thương vô hạn với cô giáo của mình như em. Em cứ những tưởng em quá nhạy cảm đến nỗi rung động, nhung nhớ, yêu thương cô giáo mình nên nhiều lúc em không muốn nó tồn tại trong em nữa. Em muốn quên nó đi nhưng chẳng bao giờ em lại có thể.
Em vẫn nhớ cô từng nói phải đưa cô vào trái tim, phải biết yêu thương, phải luôn là chính mình và đừng bao giờ bội bạc. Tất cả nhưng điều đó đều day dứt trong em, thường trực trong từng suy nghĩ và luôn đến trong cả những giấc mơ. Vậy mà em đã quên mất, quên mất một người đã yêu thương em biết nhường nào, đã nuôi dưỡng tâm hồn em, đã chở che em.
Hôm nay là ngày 13/5 để lại những bộn bề lo âu của việc học hành, những áp lực thi cử của ngay thi sắp đến em ngồi đây để viết, để nói hết lòng mình để cô hiểu em hiểu đứa học trò rất mực thương yêu cô và hiểu cô người rất mực thương yêu em. Mọi chuyện bắt đầu xảy ra từ khi gánh nặng học hành đè nặng lên vai em, không giỏi như bao người khác nên có lẽ em đã chẳng thể dành nhiều thời gian cho cô và cô mỗi khi cô nhìn em lại thấy sách thấy vở, cô trò mình ngày càng xa cách.
Thậm chí còn chẳng nói chuyện chẳng bao giờ mỉm cười, cô cũng chẳng xoa đầu em hỏi han chuyện trò vui vẻ và đến gần em như trước nữa. Cô mắng em rất thậm tệ, cô bảo em bạc tình, ích kỉ. Em những tưởng cô không còn thương em nữa. Em trở nên vô cảm và lạnh lùng quá phải không cô nhưng cô biết không chỉ vì em sợ cô sẽ tức giận mỗi khi em đến gần cô. Em sợ cô buồn, em sợ cô thất vọng vì có đứa học trò kém cỏi như em.
Em giả vờ muốn quên cô đi nhưng trong lòng em đau như cứa từng vết dao một, những vết dao sắc nhọn mỗi lần chạm vào làm trái tim em như muốn vỡ tung. Em cố gắng chịu tất cả những lúc cô mắng em cô lạnh lùng với em vì em nghĩ một ngày nào đó sau khi em thành công em sẽ về lại bên cô. Em sẽ lại được cô xoa đầu, được cô ôm vào lòng.
Cô ơi em nhớ lắm em nhớ lắm những lúc có cô bên cạnh được cô bênh vực, chở che. Em nhớ đến phát khóc lên ấy chứ nhưng em không biết làm thế nào và đúng hơn là em không dám làm gì vì em tưởng cô không thương, không cần có em nữa. Tất cả những suy nghĩ ấy đã ngăn em lại nhưng cử chỉ, lời nói, cách xưng hô của cô với em cũng lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Cô chưa bao giờ gọi em là "chị", cô chưa bao giờ mắng em đến mức như thế. Nhiều lúc em cảm thấy mình bị xúc phạm. Em muốn quên cô và không bao giờ muốn gặp cô nữa nhưng những suy nghĩ ấy chẳng thể tồn tại trong em khi em bắt gặp ánh mắt của cô nhìn em như đau khổ, như day dứt. Em cũng không hiểu nổi mình đang làm gì, em cũng không thể hiểu nổi cô đang nghĩ gì. Cô còn thương em không? Em luôn luôn hỏi như thế nhưng chẳng ai có thể trả lời nếu người ấy không phải là cô.
Trước đây mỗi lần em gặp khó khăn, cô luôn là người giải thoát những thắc mắc cho em, chỉ cho em con đường nào em nên chọn và tiếp thêm cho em nghị lực để nụ cười luôn rạng rỡ trên môi. Em để trái tim em biết thổn thức, biết yêu thương, biết rung động. Nhưng bây giờ em lại phải đối mặt với chính cô, với chính người em luôn yêu thương và kính trọng nhất.
Em phải làm sao đây ha cô giáo của em. Cô đang hiểu lầm em hay em đang hiểu lầm cô. Em cứ luẩn quẩn trong những suy nghĩ như thế và không tài nào thoát ra được em bế tắc rồi cô à. Có một điều này nữa mà em chưa hề nói với cô về chuyện thằng Bách nói với cô là em đã có người yêu và cũng đã chia tay. Em không muốn giải thích với cô vì em nghĩ cô sẽ tin tưởng em hơn là những điều thằng Bách nói nhưng có lẽ chắc là không rồi vì cách cư xử của cô với em cũng khác. Nhưng cô biết không, mọi chuyện đâu có như cô nghĩ. Em chưa hề yêu và chưa hề đồng ý với bất kì ai, dù không biết giải thích thế nào cho cô hiểu em rất muốn một lúc nào đó em có thể đứng trước mặt cô để nói hết sự thật và không che giấu bất cứ điều gì cả.
Hôm nay là còn vẻn vẹn 7 ngày, 7 ngày nữa thôi trôi qua là em sẽ phải xa cô em vẫn đang hi vọng được nghe một tiếng cô gọi em, được cô ôm vào lòng. Em vẫn biết mơ ước vẫn chỉ là ước mơ nếu em không hành động và hôm nay khi em được nghe một tiếng cô gọi em lòng em như gơi dậy tất cả nhưng cảm xúc về cô.Nhưng em sẽ không khóc vì em biết em sẽ không bao giờ để mất cô một lần nữa dù cô không ở bên cạnh em xa em hay không tha thứ cho em em vẫn luôn yêu thương cô như cô đã yêu thương em.
Em đã viết rất dài nhưng đây không phải là tất cả nhũng gì em muốn nói với cô. Em còn muốn nói với cô nhiều điều hơn nữa để bù đắp cho cô những vết thương về tình cảm mà em đã mang đến cho cô, để trái tim cô lại lành lặn, lại chan chứa yêu thương và hạnh phúc như ngày nào. Cám ơn tất cả nhưng gì đã mang cô đến trong cuộc đời em, để trái tim em biết vui, biết buồn, biết đau đớn và cũng biết yêu thương.
|