Trò Chơi Vui - Càng chơi càng vui
TroChoiVui.com
TroChoiVui.com TroChoiVui.com

Mã số trò chơi từ 0001 đến 7176. Để chơi nhanh 1 trò chơi, bạn  gõ mã số trò chơi:

Tìm kiếm trò chơi:

 

Chuyên mục đặc biệt

 

Những chuyên mục cực kỳ hấp dẫn

 
  Thông tin lượm lặt
  Kho Avatar đẹp mắt
  Hình đẹp
  Ý kiến đóng góp
  Cười 1 tí
  Hình vui nhộn
  Tâm sự với ba mẹ
  Tâm sự với thầy cô
  Tâm sự với bạn bè
  Tình cảm tuổi teen
 

Advertisement

 

Bạn đang chơi games tại TroChoiVui.com. Hãy gọi tổng đài chăm sóc khách hàng số 08.39573065 nếu bạn phải chờ quá lâu hoặc bạn phát hiện trang web bị lỗi.

TÂM SỰ VỚI THẦY CÔ GIÁO

Bạn có tâm sự muốn giải bày với thầy cô giáo? Bạn muốn gửi đến thầy cô những lời nhắn yêu thương?

Hãy tham gia gửi bài viết tại mục "Tâm sự với thầy cô"


 Bài viết của bạn Trần Thị Ánh - Phone: 0523964690 - Email: Coo_nho_1988@yahoo.com
 

Cô ơi! Những ngày cuối năm luôn làm cho người ta phải nuối tiếc và em cũng vậy. Sân trường giờ đây đã lác đác nhiều cành phượng đỏ thắm, những chú ve con cũng đã bắt đầu hát những bản nhạc buồn thay cho lời chia tay. Những giờ phút này đây em thấy lòng mình xao xuyến lạ lùng, ước gì thời gian có thể dừng lại nhỉ? Giờ đây những phút giây được ở bên cô thật là hạnh phúc, em luôn cảm thấy được ấm áp. Bao nhiêu năm qua, nhờ công dạy dỗ của cô mà chúng em đã thành đạt bằng chính công sức của mình. Cám ơn cô đã yêu thương, chăm sóc chúng em như con đẻ của mình, dạy cho chúng em những điều hay, lẽ phải. Chúng em muốn cô mãi mãi là người mẹ của chúng em đ­ược không cô.

 Bài viết của bạn Math Huỳnh - Phone: 098469849x - Email: grangipane@yahoo.com
 

Em tưởng trên đời này chỉ có mình em là người có tình cảm đặc biệt với cô giáo của mình, không ngờ cũng có nhiều bạn như em đến vậy. Cô! Em muốn nói với cô nhiều điều lắm. Nhưng sao cái tính nhút nhát của em luôn chiếm chỗ điều đó. Em muốn nói với cô lời "cảm ơn" và "xin lỗi" nhưng sao em không bao giờ nói được. Và đến một ngày khi biết được rằng mình mắc một căn bệnh nan y không thể chữa được, người đầu tiên em nghĩ đến lại chính là cô.

Em bật khóc khi nghĩ rằng mình chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa để được gặp cô, nhìn cô, cười với cô và còn vui đùa với cô, nói chuyện với cô nữa. Em lần lượt nhớ lại những giây phút em và cô gặp nhau và nói chuyện với nhau, em chỉ ước có thêm một ít thời gian để được nói chuyện với cô nhiều hơn. Em muốn nói "cảm ơn" và "xin lỗi" cô nhiều nhiều. Có những làn nói chuyện điện thoại với cô tuy chỉ là những chuyện không quan trọng mà lại rất nhỏ nhặt nhưng nó đủ để lưu vào trong trí nhớ của em, nó trở nên thật thiêng liêng và vĩ đại. Nó thật quan trọng đối với em.

Nhớ sao những lúc trong giờ học mà cô gọi em lên nói chuyện, em rất vui cô ạ. Học kỳ I, em được HS giỏi cũng nhờ vào việc cô đã cố nâng em lên. Nếu không có cô em đã không được hs giỏi. Rồi đến học kỳ II em đã cố gắng nhưng vẫn không được hs giỏi. Em biết cô đã buồn lắm, cô thất vọng về em lắm phải không ạ? Em cũng rất buồn khi thấy cô như vậy, thà rằng cô đánh em,mắng em em còn thấy dễ chịu hơn nhiều khi em phải thấy cô như vậy. Cô à! Em "xin lỗi" lỗi cô nhiều lắm. Và em cũng "yêu" cô nhiều, cô ạ!!!

 Bài viết của bạn Mai Lý Diệu Bình - Phone: 090975933x
 

Cô ơi , con buồn lắm con muốn nói cho cô nghe về những chuyện buồn của con đang gặp trong đời. Cô ơi, bây giờ con không biết phải làm như thế nào để con không còn buồn nữa. Con muốn có ba như bao nhiêu người khác con buồn lắm. Giờ con cũng không biết con đang làm gì nữa con chỉ muồn dược tự do mà con muốn có ba bên cạnh để mẹ và ba cùng chăm sóc con. Nếu như con có ba thì con không lên đây học đâu mà con sẽ học dưới quê và hằng ngày ba chở con đi học. Con mong một ngày nào đó có để con được về dưới quê học, để con khỏi phải xa lánh bạn thân của học cùng con từ năm lớp 1.

Năm lóp 4 là con phải xa rời bạn bè và thầy cô cũ của con để lên đây học. Ba đuổi mẹ với con lên Sài Gòn còn ba ở dưới đó để đi chơi với người khác, không quan tâm đến mẹ với con. Con buồn lắm trong khi đó ba con đang bị bệnh nên ba cứ đòi ra ngoài sống để đi với người khác. Con không muốn ba con làm như vậy đối với mẹ và con. Bây giờ con coi như con không có ba, con sống như vậy con quen rồi.

 Bài viết của bạn Bùi Thị Bích Hiền - Phone: 098982218x - Email: thienthanbenho_hp2005@yahoo.com
 

Cô à! Cô nói đúng, cuộc sống luôn đầy những bất ngờ mà không ai có thể biết trước được và cô biết không sự bất ngờ ấy hôm nay đã đến với em. Chẳng biết vô tình hay là sự sắp xếp hữu ý của cuộc sống mà hôm nay em lại đọc được những dòng tâm sự này của những người cũng giống như em. Họ cũng có một tình thương vô hạn với cô giáo của mình như em. Em cứ những tưởng em quá nhạy cảm đến nỗi rung động, nhung nhớ, yêu thương cô giáo mình nên nhiều lúc em không muốn nó tồn tại trong em nữa. Em muốn quên nó đi nhưng chẳng bao giờ em lại có thể.

Em vẫn nhớ cô từng nói phải đưa cô vào trái tim, phải biết yêu thương, phải luôn là chính mình và đừng bao giờ bội bạc. Tất cả nhưng điều đó đều day dứt trong em, thường trực trong từng suy nghĩ và luôn đến trong cả những giấc mơ. Vậy mà em đã quên mất, quên mất một người đã yêu thương em biết nhường nào, đã nuôi dưỡng tâm hồn em, đã chở che em.

Hôm nay là ngày 13/5 để lại những bộn bề lo âu của việc học hành, những áp lực thi cử của ngay thi sắp đến em ngồi đây để viết, để nói hết lòng mình để cô hiểu em hiểu đứa học trò rất mực thương yêu cô và hiểu cô người rất mực thương yêu em. Mọi chuyện bắt đầu xảy ra từ khi gánh nặng học hành đè nặng lên vai em, không giỏi như bao người khác nên có lẽ em đã chẳng thể dành nhiều thời gian cho cô và cô mỗi khi cô nhìn em lại thấy sách thấy vở, cô trò mình ngày càng xa cách.

Thậm chí còn chẳng nói chuyện chẳng bao giờ mỉm cười, cô cũng chẳng xoa đầu em hỏi han chuyện trò vui vẻ và đến gần em như trước nữa. Cô mắng em rất thậm tệ, cô bảo em bạc tình, ích kỉ. Em những tưởng cô không còn thương em nữa. Em trở nên vô cảm và lạnh lùng quá phải không cô nhưng cô biết không chỉ vì em sợ cô sẽ tức giận mỗi khi em đến gần cô. Em sợ cô buồn, em sợ cô thất vọng vì có đứa học trò kém cỏi như em.

Em giả vờ muốn quên cô đi nhưng trong lòng em đau như cứa từng vết dao một, những vết dao sắc nhọn mỗi lần chạm vào làm trái tim em như muốn vỡ tung. Em cố gắng chịu tất cả những lúc cô mắng em cô lạnh lùng với em vì em nghĩ một ngày nào đó sau khi em thành công em sẽ về lại bên cô. Em sẽ lại được cô xoa đầu, được cô ôm vào lòng.

Cô ơi em nhớ lắm em nhớ lắm những lúc có cô bên cạnh được cô bênh vực, chở che. Em nhớ đến phát khóc lên ấy chứ nhưng em không biết làm thế nào và đúng hơn là em không dám làm gì vì em tưởng cô không thương, không cần có em nữa. Tất cả những suy nghĩ ấy đã ngăn em lại nhưng cử chỉ, lời nói, cách xưng hô của cô với em cũng lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô chưa bao giờ gọi em là "chị", cô chưa bao giờ mắng em đến mức như thế. Nhiều lúc em cảm thấy mình bị xúc phạm. Em muốn quên cô và không bao giờ muốn gặp cô nữa nhưng những suy nghĩ ấy chẳng thể tồn tại trong em khi em bắt gặp ánh mắt của cô nhìn em như đau khổ, như day dứt. Em cũng không hiểu nổi mình đang làm gì, em cũng không thể hiểu nổi cô đang nghĩ gì. Cô còn thương em không? Em luôn luôn hỏi như thế nhưng chẳng ai có thể trả lời nếu người ấy không phải là cô.

Trước đây mỗi lần em gặp khó khăn, cô luôn là người giải thoát những thắc mắc cho em, chỉ cho em con đường nào em nên chọn và tiếp thêm cho em nghị lực để nụ cười luôn rạng rỡ trên môi. Em để trái tim em biết thổn thức, biết yêu thương, biết rung động. Nhưng bây giờ em lại phải đối mặt với chính cô, với chính người em luôn yêu thương và kính trọng nhất.

Em phải làm sao đây ha cô giáo của em. Cô đang hiểu lầm em hay em đang hiểu lầm cô. Em cứ luẩn quẩn trong những suy nghĩ như thế và không tài nào thoát ra được em bế tắc rồi cô à. Có một điều này nữa mà em chưa hề nói với cô về chuyện thằng Bách nói với cô là em đã có người yêu và cũng đã chia tay. Em không muốn giải thích với cô vì em nghĩ cô sẽ tin tưởng em hơn là những điều thằng Bách nói nhưng có lẽ chắc là không rồi vì cách cư xử của cô với em cũng khác. Nhưng cô biết không, mọi chuyện đâu có như cô nghĩ. Em chưa hề yêu và chưa hề đồng ý với bất kì ai, dù không biết giải thích thế nào cho cô hiểu em rất muốn một lúc nào đó em có thể đứng trước mặt cô để nói hết sự thật và không che giấu bất cứ điều gì cả.

Hôm nay là còn vẻn vẹn 7 ngày, 7 ngày nữa thôi trôi qua là em sẽ phải xa cô em vẫn đang hi vọng được nghe một tiếng cô gọi em, được cô ôm vào lòng. Em vẫn biết mơ ước vẫn chỉ là ước mơ nếu em không hành động và hôm nay khi em được nghe một tiếng cô gọi em lòng em như gơi dậy tất cả nhưng cảm xúc về cô.Nhưng em sẽ không khóc vì em biết em sẽ không bao giờ để mất cô một lần nữa dù cô không ở bên cạnh em xa em hay không tha thứ cho em em vẫn luôn yêu thương cô như cô đã yêu thương em.

Em đã viết rất dài nhưng đây không phải là tất cả nhũng gì em muốn nói với cô. Em còn muốn nói với cô nhiều điều hơn nữa để bù đắp cho cô những vết thương về tình cảm mà em đã mang đến cho cô, để trái tim cô lại lành lặn, lại chan chứa yêu thương và hạnh phúc như ngày nào. Cám ơn tất cả nhưng gì đã mang cô đến trong cuộc đời em, để trái tim em biết vui, biết buồn, biết đau đớn và cũng biết yêu thương.

 Bài viết của bạn Nguyễn Ngọc Chi - Phone: 093660499x - Email: emyeuanh_maimaiyeuanh_97@yahoo.com
 

Có được một tập thể lớp thân thiện như vậy, chúng tôi luôn tự hào vì có một chỗ dựa chắc chắn, đó là cô chủ nhiệm. Cô chủ nhiệm của chúng tôi là một cô giáo có nhiều kinh nghiệm giảng dạy, với hơn 30 năm trong nghề, cô đã nhiều năm liền đạt danh hiệu “Giáo viên dạy giỏi cấp Tỉnh” và đặc biệt cô được nhận giải thưởng: “Giáo án điện tử xuất sắc” của huyện Đông Triều tặng. Cô là “người mẹ” đã nâng đỡ, uốn nắn tập thể 9D1. Cô như một điểm tựa vững chắc cho chúng tôi sau mỗi lần vấp ngã và cũng chính cô là người cho chúng tôi hiểu được mục đích cao cả của việc học. Được ở bên cạnh cô, chúng tôi cảm thấy rất yên tâm và được che chở.

Tuy đã đạt được những thành tích tương đối tốt, nhưng chi đội chúng tôi vẫn chưa thực sự hài lòng về những thành tích ấy và chúng tôi xin hứa sẽ cố gắng quyết tâm phấn đấu học tập để đạt được những thành tích cao hơn nữa để đền đáp công ơn của các thầy cô giáo đã nhiệt tình dạy bảo chúng tôi khôn lớn trưởng thành.

 Bài viết của bạn Phương Hiền - Phone: 0500351600x - Email: thienthando_121@yahoo.com
 

Thầy giáo kính mến của em! Em rất mong muốn gặp thầy để giải thích tại sao em lại có kết quả như vậy nhưng em không có đủ can đảm để gặp thầy và giải thích. Em biết thầy sẽ rất buồn và thất vọng, em rất sợ...Thật khó nói. Em thật lòng xin lỗi, em đã làm thầy phải thất vọng nhiều, em đã làm sức mẻ sự kì vọng to lớn của thầy dành cho em. Thật sự giờ đây em cũng không thể nói được lí do, nhưng một ngày nào đó em sẽ cố gắng giải thích cho thầy hiểu.

Em xin hứa với tất cả những gì em có rằng:em sẽ cố gắng hết mình, sẽ không bao giờ làm thầy thất vọng thêm một lần nào nữa. Trong tâm tưởng của em, thầy vẫn mãi là một người thầy, người anh mà em tôn trọng và yêu quí nhất. Em sẽ luôn hướng mình về nơi mà thầy muốn em đạt đến. Và em mong thầy hãy sống vui vẻ như những ngày tháng vui vẻ trước kia. Em hi vọng sẽ gặp thầy vào một ngày không xa.

Trang 1   2   3   4   5  6   7   8   9   10   11   12   13   14   15   16   17   18   19   20   21   22   23   24   25   26   27   28   29   30   31   32   33   34   35   36   37   38   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48   49   50   51   52   53   54   55  

 

Bạn cần phải gõ bài viết bằng tiếng Việt thì bài viết của bạn mới được đăng tại mục này

Bài viết của bạn
Họ tên của bạn:
Số điện thoại: - Địa chỉ Email:
Nội dung bài viết của bạn:


  Quảng cáo kích thước 728 x 90

Liên hệ: (08) 39 57 30 65 - (08) 38 56 36 12 - 0918 11 26 99 (P. Kinh doanh)

 
Cài đặt Flash Player
Hướng dẫn chơi games
Chăm sóc khách hàng:
    08.39 57 30 65
       
Bản quyền thuộc về TroChoiVui.com © 2005 - 2009
Giấy phép ICP số 181/GP-CBC cấp ngày 10/06/2008. Cơ quan chủ quản: Công ty TNHH Không Gian Việt - Website: www.khonggianviet.us