|
Khi em bắt đầu viết những dòng sau đây thì hình ảnh cô đã trong em tự bao giờ...Cô ơi...! giờ đây trong lòng em thật buồn nhưng lại ko dám nói cho cô biết vì...cô đã vô tình nói với em 1 câu mà em ko biết vì cô ko muốn em buồn hay vì cô cảm thấy phiền khi mỗi lần gặp cô em lại than vãn về gia đình và bạn bè. "Cô ko muốn nghe những chuyện buồn về em nữa". Vâng.!cô đã nói như thế và em thấy buồn về cô.
Cô chính là người đã cho em biết hạnh phúc là gì.cô!là người đã cho em thứ cảm giác sợ hãi. Cô! là người đã cho em biết lo lắng đến 1 người. Cô.là người đã cho em biết cho đi là nhận được....Em ko biết từ khi nào em lại thương cô đến thế, trong tâm trí cũa em lúc nào cũng có hình bóng cũa cô chiếm toàn vẹn. Người từng đêm em mơ thấy lại là cô mà ko phải 1 ai khác.Em luôn lo cho cô. Những khi bước chân vào lớp thì em lại nhìn ngay vào bục giảng để em có thể tìm lại hình ảnh thân thương của cô mà sao em lại ko thấy.
Cô ơi. Làm sao cô có thể hiểu em?làm sao cho cô biết rằng trên đời này còn có 1 người vẫn luôn nhớ về cô ?làm sao em có đủ sức mạnh để chạy đến bên cô để nói với cô rằng em rất mệt mỏi khi lúc nào cũng nghĩ đến cô mà thôi. Mang tên là cô chủ nhiệm mà sao cả lớp chẳng có thiện cảm với cô. Giữa lớp và cô như có khoảng cách mà ko 1 ai có thể lắp đầy, chỉ còn 1 năm nữa là em phải xa cô, xa bạn bè. Làm sao em có thể sống thiếu cô được cô ơi? Nếu có 1 điều ước em ước cho thời gian dừng lại để em có thể được nhìn thấy cô hằng ngày.
Nếu có được 1 điều ước em sẽ ước cô sẽ hiểu những gì em cần ở cô. Trước mặt mọi người, cô luôn nói những lời khiến em buồn, ko biết cô vô tình hay cô muốn em cố gắng, đời em luôn sống trong hối hận của chính em là tại sao lúc trước được học nhóm cô mà lại xin chuyển sang nhóm cô Phương Hạnh, để giờ đây khi ko được học cô là điều mất mát to lớn. Học kì vừa rồi môn thực hành xưởng em chỉ được 6, mấy cô đã mắng em rất nhiều, cô nói sẽ bỏ mặt em.Vậy mà, cô lại đi xin điểm cho em được 7,1. Cô ko muốn cho em biết. Em hối hận lắm, giá mà ngày ấy em ko xin chuyển nhóm thì đâu có những chuyện này xảy ra.
Nếu được học cô lần nữa em hứa em sẽ cố gắng hết mình để ko phụ lòng cô. Cô ơi! cô có thương em ko cô? Cô hãy nói cho em biết những điều cô suy nghĩ trong lòng đi cô! để em biết được cô luôn quan tâm em ..Cô ơi!những điều em viết trên đây ko biết cô có đọc được không nữa nhưng dù sao thì những điều em muốn nói vẫn ko thể nào nói hết được đâu cô ơi! Lời cuối em xin chúc cô được nhiều sức khoẻ và hạnh phúc bên gia đình của mình. Em mãi nhớ về cô. Cô ơi..........
|