| |
Kính gửi cô Nguyễn Thị Thu Trang (Anh Văn) trường THCS Chu Văn An. Cô ơi ! em không biết phải nói thế nào để cô có thể hiểu cho em. Em biết trong năm học vừa qua, em đã làm cho cô buồn rất nhiều. Em biết cô chỉ muốn tốt cho em nhưng em không biết quý tình thương của cô đối với em. Một người đã dành cho em biết bao nhiêu tình thương nhưng em không bao giờ biết quý trọng nó cả. Cô có biết không? Người mà em luôn yêu thương nhất đó chính là cô !Cô hay nhìn em với ánh mắt dịu hiền, cô cũng chính là người mẹ thứ hai của em .Cô biết không ? Xa cô rồi ,em luôn nhớ về cô.
Mỗi đêm nằm ngủ em lại nhớ về cô, nhớ dáng vẻ của cô, tính cách của cô và con người nhân hậu của cô nữa. Có những lúc em biết em đã làm sai nhưng cô không la em mà còn ân cần với em nữa. Nhưng trong lúc đó em không biết, em rất ghét cô nhưng trong lòng thì rất yêu cô. Rồi 1 ngày em gặp lại cô, em không biết cô còn nhớ em không nữa,1 người mà cô luôn yêu thương trong suốt 1 năm qua. Cuối lời em cũng không biết nói gì. Em chỉ chúc cho gia đình cô được hạnh phúc. Best wish for you!!♥♥♥
|
| |
Chào cô Sương ! Em rất nhớ cô, nâm nay em đã lên lớp 10 THPT , thời gian qua em rất nhớ cô và ngôi trường thân yêu năm xưa . Thời gian trôi quá nhanh ! Đúng không cô , bây giờ em nhìn lại những tấn hình năm xưa cả lớp mình chụp ảnh mà nhớ những ngày khó quên trong đời em. Cảm ơn cô đã dạy dỗ em, chúc cô mạnh khỏe, vui vẻ và sống tốt đẹp.
|
| |
Lại một lần nữa em tìm đến nơi đây, nơi em có thể viết và hi vọng. Em hi vọng một bất ngờ nữa lại đến với em để thay đổi em và cuộc đời em. Em đã đi qua rồi cái chặng đường gian khổ nhất của đời người, cho dù chưa biết kết quả thế nào nhưng đó cũng là cả một sự cố gắng đối với em. Mỗi khi cô đến trong tiềm thức của em, em lại đến đây. Em đến để cảm nhận những xúc cảm của người khác và biết đâu em lại tìm được hướng đi cho chính mình nhưng khó quá!
Em xa cô được bao lâu rồi nhỉ, kể từ ngày em ra trường à mà không cái khoảng cách ấy phải được tính từ tin nhắn cuối cùng cô gửi cho em mới đúng, cái tin nhắn chứa đầy sự trách móc ấy. Vì cũng từ cái tin nhắn ấy em nhận ra một điều mà có lẽ không nên nói thì tốt hơn vì biết đâu nó không như những gì mà em đã nghĩ về nó và em hy vọng thế, hy vọng nó đừng bao giờ như những suy nghĩ của em.
Những suy nghĩ buồn tẻ và chỉ mang tính suy đoán. Hà Nội mưa buồn, Hải Phòng cũng buồn không kém, đi đến đâu cũng thấy buồn chẳng phải Hà Nội kém phồn hoa đô hội, chẳng phải quê hương thiếu tuổi thơ mà buồn. Cảnh buồn vì người buồn, người buồn lại vì người - vì lòng em buồn. Tính từ nhà em đến nhà cô đi xe đạp mất khoảng 5 phút thế mà dài như quãng thời gian người ta đi cả dải thiên hà vì em có đến được đấy đâu, ngày ngày vẫn đạp xe đều đặn đi qua ngõ, đến nơi rồi mà chẳng dám bấm chuông. Như ở 2 thế giới vậy có cái gì đó như ngăn cách dù chỉ rất mỏng mà sao mãi em không bước qua được, thế mới biết khoảng cách giữa lòng người thật xa.
Ngày nào em cũng đến lớp nhìn lại những gì thân thuộc, em đi dạo trong sân trường và lại thấy kỉ niệm nhưng em cũng thấy một điều nữa em thấy sắp đến ngày cô nhận những cô cậu học trò mới. Nhanh thật mới đó cũng đã 3 năm, cái quy luật của thời gian lại quay trở lại,điều gì đến rồi sẽ cũng phải đến chẳng ai ngăn được, cũng như chẳng gì ngăn được em đến với cô 3 năm về trước. Rồi cô sẽ có những thế hệ học trò mới thay thế chúng em và cô sẽ quên tên em như trước đây cô từng kể, cô chẳng bao giờ nhớ tên học sinh cả ra trường rồi thời gian bào mòn trí nhớ là điều không thể tránh, có trách thì cũng chẳng thể trách thời gian chỉ trách lòng người thay đổi khiến thời gian đã khắc nghiệt lòng người còn khắc nghiệt hơn.
Trong cái nắng gió, bụi bặm và vồn vã của cuộc sống này mấy ai được sống như mình đã sống mấy ai được yêu như mình đã yêu chỉ có thời gian vô tình trôi đi. Chẳng lẽ được sống mà không hy vọng nhưng liệu hy vọng ấy có ở nơi nó cần đến không hay chỉ cang hy vọng bao nhiêu thất vọng dâng đầy bấy nhiêu. Bây giờ xa cô rồi chẳng thể nào biết cô đang buồn hay đang vui, chẳng thể nhìn cô đang giận hay thương,chẳng thể hát cho cô nghe mỗi lần em hạnh phúc,chẳng thề kể chuyện lớp chuyện của em của cô của mọi người xung quanh em, xung quanh cô để cô mỉm cười, chẳng thể chờ đợi mỗi lần cô bước đến lớp, chẳng bồi hồi thao thức niềm vui hay nỗi buồn của ngày đã qua.
Mưa rồi mưa rơi trong lòng em những hạt mưa rơi từ đôi mắt, đôi mắt đã ngóng trông cô ngày nào đã ướt vì cô và mỉm cười vì cô.Giá như em đừng bao giờ lớn khi ở bên cô để những gì không thề kia sẽ mãi mãi là có thể, để mưa đừng bao giờ rơi trong lòng em, để mỗi sớm mai thức giấc em thấy một nơi để trái tim thổn thức.
|
| |
Thầy Cường ơi! thầy còn nhớ cô học trò nhỏ của thầy không? Em vẫn nhớ lần đầu khi bước vào ngôi trường mới, em sợ vô cùng. Lạ trường, lạ lớp, lạ bạn.và lạ cả thầy cô nữa chứ. Khi thầy bước vào lớp, em sợ lắm nhưng không ngờ thay khác hoàn toàn theo ý nghĩ của em đối với cô thầy cấp2. Thầy đã làm cho các bạn trong lớp không còn sợ nữa và em muốn nói với thầy rằng: tập thể lớp 6/h yêu thầy nhiều lắm. Bây giờ thầy đã đi xa, không còn dạy ở trường nữa nhưng tụi vẫn mãi nhớ thầy. Em chúc thầy dạy tốt ở ngôi trường mới, được học trò yêu quý. Gửi thầy: Nguyễn Viết Cường.
|